SÀI GÒN CHÀO HÀ NỘI

SÀI GÒN CHÀO HÀ NỘI
Bay sớm, tưởng có mỗi mình. Ra đến nơi mới té ngửa vì đông nghìn nghịt, cứ an ninh hàng không quay mặt ra chỗ khác là dăm ba ông bà chui qua dây, len lên trước, hùng hục.
Cô nhân viên check in lườm: “Những hành khách cuối cùng mà còn đòi cửa sổ hoặc lối đi. Đây, ưu tiên chỗ vừa cửa sổ vừa lối đi”. Mừng hú, lên mới té ngửa là ghế ở cạnh lối thoát hiểm, 1 mình 3 ghế, cứng đơ không ngả được, mắt gật gà gật gù.
Hình như bay đến miền Bắc. Máy bay nhoi lên ngụp xuống trong biển mây ngoài cửa sổ lờ mờ đùng đục, mưa bám lỗ chỗ cửa kính và đồng ruộng nằm rách nát, co ro.
Kịch 1 phát xuống Nội Bài, loa phóng thanh mừng hú: “Cơ trưởng Nguyễn Văn A và phi hành đoàn cảm ơn quý khách”, phía trước làu bàu: “Phi công lội bay ngoằn ngoèo như nồn nàm bố mày suýt lôn”.
Tỉnh hẳn ngủ.
Xe đón khách ướt lướt thướt dưới chân thang, mấy đàn ông vắt vẻo ngồi ghế say sưa tán chuyện. Kéo áo 1 chú: “Nhường chỗ cho phụ nữ đi” và đẩy tay cô bé tóc dài, kính cận, váy đen áo xanh đang bíu cọc sắt, vào ghế. Tiếng “cảm ơn” nhẹ bẫng Sài Gòn trượt qua vai.
Lên xe buýt về nội thành, vẫn tóc dài kính cận lóc cóc gõ guốc kéo vali cùng lên xe, mắt gặp nhau, trao 1 nụ cười lữ khách.
Ghé tai tóc dài nhắc: “Cúc áo trên bung ra kìa, cài lại đi em”, tóc dài cuống quýt đóng lại khoảng ngực trắng ngần, lại giọng Sài Gòn “cảm ơn anh”, lăn trên vành tóc.
Xuống xe, không đi đến bến cuối, nhìn lên thấy tóc dài ngồi thảng thốt, kính xoe tròn, hình như cũng muốn theo…
Chào nửa ngày mới, trên miền Bắc vừa lạnh vừa mưa!

22 Replies to “SÀI GÒN CHÀO HÀ NỘI

    1. giờ em cũng thấy mình ngu vì cô ý còn bỏ cái xe bus đã ngồi và kéo vali lên xe em ngồi. ngu thật anh ạ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *