“Họ cười tôi vì tôi không giống họ

“Họ cười tôi vì tôi không giống họ, tôi cười họ vì họ quá giống nhau” – Joker
Chuyện thầy Thành – Phó hiệu trưởng ĐH Hoa Sen mặc quần sooc lên giảng đường làm mình nhớ đến chuyện của thầy Lê Thẩm Dương 7 năm về trước, khi thầy liên tục nói bậy, dùng những ngôn từ suồng sã trong bài giảng của mình. Lúc đó dư luận ném đá tới tấp, nhưng ngạc nhiên là những người ném đá lại là những người đạo mạo, chức cao vọng trọng, còn các em sinh viên lại tỏ ra thích thú và ủng hộ bởi ngôn từ cuốn hút của thầy và hợp “gout” với các em. Hiện tại để mời được thầy Lê Thẩm Dương đến talk tại hội thảo thì phải bỏ ra chi phí không nhỏ, lên tới vài ba nghìn đô, bên cạnh đó thầy đã có lượng fan cực kỳ đông đảo, và thầy vẫn giữ phong cách tếu táo, suồng sã như ngày xưa.
Chúng ta liên tục phàn nàn về chất lượng giáo dục, liên tục đòi hỏi sự cải cách và đổi mới, nhưng cứ có một chút gì không đúng như những gì chúng ta đang suy nghĩ là chúng ta cho rằng điều đó là xấu, là đáng phê phán. Nếu chúng ta không chịu tập trung vào phần chất, chỉ săm soi để ý cái vẻ bên ngoài thì thử hỏi liệu có cải cách được gì không? Có thể phát triển được không?
Quay lại câu chuyện của thầy Thành, tôi ủng hộ tư duy đổi mới của thầy, có thể có nhiều cách khác nhau để kích thích sự sáng tạo, nhưng cách ăn mặc khác người như vậy là cách của thầy đã chọn, sao chúng ta cư phải đòi hỏi thầy giống chúng ta? Khi bộ não người ta được thoải mái nhất thì lúc đó mới có sức sáng tạo cao nhất. Đừng vội chê, đừng vội lên án khi ai đó không giống bạn, mà hãy để ý xem những hành động đó nó mang lại lợi ích gì, ý nghĩa gì, đó mới là điều quan trọng.

Comments are closed.