Văn Nghệ

Văn Nghệ_ Hội Họa Quần Chúng
Bức HÀO của họa sỹ Dương Bích Liên vẽ trong thời gian chiến tranh Mỹ phá hoại đầu tiên, như hình 1 thế này. Chiến hào vạch hằn những đường vỡ vạc ngẫm nghĩ trên mặt đất trụi trần hoang vu đến tận chân trời. Cảm tưởng giống như bộ óc bị bóc trần, phơi những nếp nhăn cô quạnh che giấu những con người cầm súng. Chiến tranh hình như đâu có gì vui.
Nhà văn Nguyễn Tuân đến xem, bảo buồn quá, toa nên thêm hai trái tên lửa SAM vào đó cho nó khí thế, không nó không cho triển lãm đâu. Nghe bạn, họa sỹ thêm cặp hỏa tiễn vươn lên tầm cao. Dù có thêm tên lửa nhưng bức tranh cũng bị coi là có vấn đề nên đành xếp xó. Bức HÀO qua tay nhiều người cả thanh lẫn tục, cuối cùng đành xuất ngoại sang Singapore với giá nghe đâu 60.000 đô.
Bức thứ 2_ Một ngày thu ở Xokolniki của I. Levitan. Nhà văn T’sekhov đến xem cũng bảo buồn quá, toa nên thêm bóng dáng con người vào cho đỡ hiu quạnh. Sẵn giá vẽ toan màu, T’sekhov vẽ thêm vào bức tranh của bạn thân một người đàn bà trong tấm áo choàng đen. Không có con người đã buồn, nay thêm một lẻ loi, khung cảnh càng trở nên buồn hơn. Tuy nhiên dù buồn, bức tranh vẫn ở lại với nhân dân Nga trong bảo tàng Hermitage.
Dù ở lại hay đành dứt áo ra đi, dù vắng lặng lẻ loi hay buồn thảm, các bức họa tâm hồn vẫn còn với chúng ta và ngày càng được yêu quý. Buồn cũng là một cung bậc xúc cảm có những nét thanh riêng của nó.
Chỉ mấy ông giời con mù dở nhưng ưa phán xét đã dần chết cả đi rồi. Không biết có ai xem bức tranh ngày thu kia miệng bỗng lẩm nhẩm con đường xưa em đi…

Comments are closed.